[29.07.2013] Gates of dawn ~ W ~

Từng nghĩ rằng sống 1 mình cũng tốt vì chẳng cần quan tâm tới anh mhìn hay sự dè chừng của ai
Từng nghĩ rằng mùa đông thật đẹp vì dù có lãnh lẽo đến đâu, trong tôi vẫn luôn cảm nhận đc cái ấm áp, thảnh thoi và nhẹ nhàng mà mùa đông mang lại

Có lẽ là tôi sống khép tính trầm và luôn giữ nhưng câu chuyện buồn cho riêng mình, mhốn che dấu bản thân mình đi, duờng như tôi cũng ko thích nguời khác đi sâu vào cuộc sống của minh * cũng như cách mà anh suy nghĩ, có lẽ tâm hồn tôi mang màu lãnh lẽo của mùa đông mãi chẳng thể tìm thấy mùa xuân đang vẫ goi*
Tôi lại sống trong 1 thế giới do chính mình tạo ra, sống trong vỏ bọc mang màu trong suốt để thông qua nónhìn ngắm thế giới này. Đôi khi tôi nghĩ rằng mình muốn trở thành nguời trong suốt, trong suốt ko có nghĩa là ko mang màu sắc gì, vì vốn dĩ nó cũng có thể xem là màu trắng đấy, trong suốt cũng ko hẳn là vô hình, chỉ là ko thể nắm bắt đc, ko thể biết chính xác đc nó thể nào, tuqỏng chừng như đã thấy hết vì nó trong suốt nhưng ko hẳn vạy đâu? Vì trong suốt sẽ ko giữ đc bất cứ điều gì cà và họ cũng chẳng thwẻ nhìn thấy rõ ràng sắc trong suốt.

Tôi …
Là đồng cảm và khờ dại hay là cố gắng để hiểu anh
Tôi … đang làm gì vậy
Là đang đắm chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn về thế giới này
Là bắt đầu nhận ra sự cô dơn lãnh lẽo thế nào
Tôi … sẽ vẫn thích mùa đông chứ??
Khi trong tôi ngậl tràn sự đông cứng, cái giá lanhk của mùa đông làm tôi thấy hơi sợ.
Sợ….
Tôi hiểu sự cô đơn rất đáng sợ….
Có lẽ anh đang cần cậu ấy, nguời cho anh cảm giác âm áp của màu nắng trong khi mùa đông cứ mãikéo dài thế này.

Tôi …
Chỉ là … đang nghĩ về 2 nguời họ thôi.
Hmmm đọc rồi mới thấy thấm, Gates of dawn thực sự quá não nề và lãnh lẽo
Nhưng sao tôi vẫn chẳng thể dứt ra đc

Fic mãi chẳng có hồi kết đc rồi
Có lẽ sẽ chẳng có lỗi thoát nào để vứt bỏ mớ suy nghĩ vẫn cơ đó.

Ah. Tôi đã đọc W hôm wa, cảm giác thật kì lạ. Cảm giác mất đi nguời mình thuơng yêu thật khó chịu, nó như nỗi đau dày séo tâm can, nhưg đôi khi nó lại mang đên hồi ức đẹp cho họ. Sống như những nguời bị thế giới lãng quên, giống như học cách quên đi lý do nguời ấy ra đi, học cách che dấu nỗi đau đang ngự trị trong tim, cứ cất giấu nó sâu tận cùng nơi con tim, cứ đè nena và nhấn chìm nỗi cô đơn vào đó *liệu rằng đến lúc bị lấp đầy, cảm giác sẽ sao* (ah, như 1 fic tôi đã từng đọc về ChangMin và bà ngoại của mình. Là chàbg trai mạnh mẽ kiên cuờng đừng bao giờ khóc, hãy nuốt nuớc mắt vào bên trong…… nhưng tới khi nuớc mắt đầy khóe mi rồi nó sẽ chảy về đâu đây..)

Haizz lại ám ảnh rồi…. đã buồn … lực fic sad đọc nữa mới nặng nề chứ.

P.s chỉ định viết 2 ha 3 câu về fic Ranh giới bình minh thôi ko dè lại type ra tới 3 fic thế này, lại mớ rối ren.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s